0
Đêm đông, ở một vài góc khuất giữa lòng Hà Nội rét mướt, một số phận đời nghèo khó bươn bả mưu sinh. Bên cạnh đó là những chúng ta trẻ tình ái nguyện tặng người vô gia cư ổ bánh mì, suất cơm, đôi tất, chiếc áo ấm...


2g sáng, Bà Thoa vẫn lê 1 chân trên phố nhặt đồ bán đồng nát
Mỗi con người là 1 phận đời bất hạnh: có người chồng bỏ, người vợ bỏ; có người con cái bất hiếu đẩy ra đường; có người làm ăn thua lỗ, tán gia bại sản phải vất vưởng vỉa hè...

3 giờ sáng. Hà Nội mờ sương. Mưa phùn lất phất. Dưới gốc cây xà cừ già, ông Nguyễn Văn Hùng - 70 tuổi - kéo chiếc chăn mỏng quàng lên người, tay kia cầm chiếc bơm như chờ khách. Suốt đêm, ông chỉ kiếm được 13.000 đồng là tiền bơm 2 chiếc xe đạp và 2 xe máy.

Vợ ông Hùng là bà Thu - 65 tuổi - 3 giờ sáng đi nhặt rác chưa quay về... “cửa hàng”. “Cửa hàng” của ông hàng chục năm nay đóng trên góc phố Nguyễn đình Chiểu, chỉ có chiếc xe đạp cà tàng cùng cái bơm.

Trời rạng sáng, ông phải dọn hàng, nhường cho chủ nhà buôn bán rồi kiếm chỗ vắng ở gần ga Hà Nội chợp mắt nghỉ lấy sức. Ông và bà phiêu bạt trên đường đời rồi gặp nhau, nên vợ nên chồng, từ quê Bắc Ninh dắt díu lên Hà Nội sinh sống.

Bà mắc bệnh ung thu vú nên ông không dám nghỉ bữa nào, vừa kiếm cái ăn vừa lo cho vợ bệnh.

cách thức đó không xa là “cửa hàng” của bà Đào Bạch Thoa. Bà Thoa năm nay 52 tuổi, người Hà Nội gốc. Bà từng có gia ách hạnh phúc như bao người khác, nhưng rồi niềm vui thật ngắn ngủi. Nhắc tới gia ách, nước mắt bà trào ra.

“Trước đây tôi sống ở quận Hoàn Kiếm, nhưng chồng không là gì nên chia tay. Sinh được thằng con trai không nên người, đành phải sống đầu đường xó chợ như vầy” - bà nghẹn giọng.

Mấy năm lúc trước còn khỏe mạnh, nhân vật nào kêu gì bà làm nấy. Nhưng vào dịp giáp tết mấy năm lúc trước, đang trên đường đến chợ đêm Long Biên thì bà dẫn đến xe máy tông. Từ đấy chân trái bị liệt hẳn, đầu óc cũng không còn bình thường.

Đêm đến, bà hoạt động 1 chân đạp xe rồi nhặt nhạnh các gì có thể bán đã được đồng nát. Bà Thoa kể: “Người yếu nên lúc mình đến không còn gì để nhặt nữa. Thấy tôi đi lại khó khăn, rất nhiều Các bạn nhặt ve chai thương người cho vỏ lon bia, người cho túi bóng, hộp cactông...”.

Ở góc đường Lê Duẩn mấy chục năm nay, mặc dù mỗi người 1 quê, một số phận nhưng bà Nguyễn Thị Mận (78 tuổi, quê huyện Bình Giang, Hải Dương) và bà Đinh Thị Nga (77 tuổi, ở Hoài Đức, Hà Nội) cưu mang nhau như hai chị em ruột.

Thời tiết lạnh, bà Mận ngủ ngày trước do đau nhức người, nhưng thấy bà Nga mang ít túi bóng nilông về lại gượng dậy để phân loại giúp. 1g sáng, hai bà vừa làm việc vừa trò chuyện, cười tươi động viên nhau vượt qua những ngày lạnh giá.

1 tối mỗi bà kiếm được khoảng 15.000 đồng. Bà Mận bảo rằng sống ở góc phố này từ thời bao cấp, còn cửa hàng bách hóa và góc phố hai bà đang tá túc thời đó chưa có đèn đỏ.

Cạnh đường tàu trên phố Nguyễn Thái tìm hiều, bà Vân (80 tuổi) cũng có hoàn cảnh đáng thương. Mấy chục năm lúc trước bà có nhà riêng ở phố Ngọc Khánh (Q.Ba đình, Hà Nội), nhưng chồng làm ăn thua lỗ, nhà dẫn đến xiết nợ, bà cùng con ra ngoài thuê nhà trọ trên phố Linh Quang tá túc.

“Bà ấy còn có phòng trọ để chui ra chui vô là phước lắm rồi” - bà Nga nói. Bà Vân yếu lắm rồi, nhưng ngày nào cũng phải bán nước lấy tiền chữa bệnh cho con trai năm nay đã hơn 40 tuổi. Biết bà Vân còn khổ hơn mình vì nặng gánh con cái, nên tối nào bà Mận, bà Nga cũng sang dọn hàng giúp.

Trong màn đêm buốt giá chật vật cuộc mưu sinh, đơn vị vô gia cư vẫn luôn đùm bọc, cưu mang nhau sống qua ngày...


Ở tuổi 70, ông Hùng hơn 10 năm qua sống ở góc phố Nguyễn đình Chiểu, bơm sửa xe từ đêm về sáng, ban ngày trả mặt bằng cho chủ nhà buôn bán
Ước có cân đường ngày tết

Cái tết cận kề. Khi chúng tôi hỏi “tết đến, ông bà cần thiết nhất thứ gì?”, đa số người vô gia cư trả lời: thèm cân đường để pha nước uống, thèm đôi dép và có chiếc khăn quàng cổ đón tết càng vui hơn.

Ông Hùng... lãng mạn hơn: “Tôi thích 1 lon bia Hà Nội và lon nước ngọt đón giao thừa”. Ông Hùng kể đã mấy năm rồi ông không được về quê đón tết, vì phải ở lại kiếm thêm chút đỉnh ra năm lấy tiền thuốc thang cho vợ:

“Vào dịp giáp tết nhớ quê lắm, nhớ nhất là dòng sông Đuống quê tôi. Ngày 23 tháng chạp ra sông thả cá rồi đi chơi hội làng. Hôm ngày trước tôi mơ được ăn bữa cơm cùng gia ách ngày xuân, có cả rượu màu để uống. Lúc tỉnh dậy mình đang nằm ở vỉa hè thấy bi tráng vì đó chỉ là giấc mơ”.

Bà Thoa thực tế hơn: “Người thiếu chất, cứ nghĩ đến đường, đồ ngọt là thèm. Ngoài đường thì tôi còn thích có đôi dép mới và 1 lọ thuốc nhỏ mắt nữa”.

Đã mấy cái tết trôi qua, nhưng bà Nga vẫn chỉ ở góc phố Lê Duẩn - Nguyễn Thái tìm kiếm. Bà nói tết chỉ đòi hỏi cái bánh chưng, một hai miếng giò lụa, thêm gói kẹo lạc là xong.

“Thích có thêm cành đào bé cắm vào giỏ xe cho người đi đường biết tôi cũng đang đón xuân. Mong ngày tết về đêm mưa bé thôi, trời lạnh mà mưa to là cả đêm không ngủ đã được...” - ông Hùng nhìn xa xăm.


Các bạn trẻ ở nhóm thiện nguyện Ấm tặng đồ ăn, nhu yếu phẩm cho bà Nga, bà Mận ở góc phố Lê Duẩn - Ảnh: Q.THẾ
Một vài bạn trẻ giàu lòng nhân ái

Giữa lòng thủ đô không chỉ có đêm lạnh và nhiều phận đời nghèo khó. Còn có những điều đẹp đẽ ấm áp…

0g. Nhu yếu phẩm tặng người vô gia cư đã biên soạn đầy đủ, gần 30 chúng ta trẻ nhóm Ấm chia thành hai hướng tới từng góc phố, gầm cầu, lề đường và các khu tập trung đông đối tượng lao động nghèo ở Hà Nội để phát quà đêm đông.

Phố Nguyễn đình Chiểu là nơi mà nhóm hướng tới đầu tiên trong mỗi đêm cuối tuần. Thành viên nhóm từ thiện cho biết không chỉ phát quà cho người vô gia cư mà đã gần 5 năm nay, vào tối thứ bảy hằng tuần còn tặng lao động nghèo ổ bánh mì, suất cơm, đôi tất, chiếc áo ấm...

Mỗi tối, ở góc chợ Hôm tập trung gần 20 người làm nghề ve chai sau khi nhặt nhạnh khắp một vài nơi tụ họp về đây phân loại rác, cân sắt vụn. Mỗi người một quê lên thành phố mưu sinh, tích cóp từng đồng gửi về cho con ở quê nhà ăn tìm hiều.

được tặng ít đồ ăn, nhóm ve chai nghỉ giải lao tranh thủ lót dạ cho đỡ đói. Sau khi tới tương đối nhiều con phố phát quà, 1g sáng các bạn trẻ đã đến khu vực chân cầu Chương Dương.

Khu vực này là 1 trong những nơi tập trung đông người vô gia cư, nhìn nhân vật nào cũng gầy xanh xao, yếu ớt. Đối diện bên đường là khu phố đi bộ vẫn sáng đèn, tấp nập khách vui chơi.

Đăng nhận xét

 
Top